April 20, 2020

Why Germany? (p2)

Từ trại hè đầu tiên đó, các trại quốc tế mình tham gia, kể cả trong lẫn ngoài nước, tình cờ sao đều có đoàn Đức. Điều đó có nghĩa, nếu mình là leader thì chắc chắn group của mình sẽ có một em kid đoàn Đức. Nếu mình là staff, chắc chắn mình sẽ làm việc cùng leader đoàn Đức. Gần 6 năm liên tiếp như thế, chưa bao giờ mình có một ấn tượng nào xấu về đoàn Đức cả. 

Why Germany? (p1)

Trại hè quốc tế đầu tiên của mình. Oslo năm 2012. 

Đoàn Costa Rica host một game mà mỗi nước là một đội, thi đấu với nhau dành giải. Tuy là game thôi nhưng đội nào cũng muốn dành chiến thắng. 

Mỗi nước có một phong cách chơi khác nhau, thể hiện được nhiều điều thú vị ra phết.

January 1, 2020

2019 in review

Nếu chọn một từ để tả cho năm 2019, mình chọn chữ: Loay hoay. 

December 10, 2019

Nội trợ (4)- In food I trust

Entry này về những điều thuộc chủ đề sức khoẻ mà mình tin.

Trước hết là một nguyên tắc vàng: Những gì càng gần với tự nhiên nhất thì cơ thể chúng ta, somehow cũng là một phần của tự nhiên, sẽ càng dễ hấp thụ nhất. (1)

Tuy nhiên, mình không áp dụng nguyên tắc vàng cứng nhắc vì mình vẫn rất chiều bản thân và theo nhu cầu, không kiêng khem, theo trend vừa phải :)) (2) 

Từ (1) và (2) cho ra 10 thói quen về sức khoẻ của mình sau đây. 

November 7, 2019

6 tuần về nhà (p2)- Đám cưới

Đám cưới của mình, giờ nghĩ lại cũng thấy chẳng giống ai. Không đẹp lồng lộn, không đúng quy chuẩn tục lệ Việt Nam, không lãng mạn, không hoành tráng. 

Nhưng mà vui và đúng theo ý mình. 
Nên nếu có làm lại mình vẫn sẽ làm như vậy. 
Ảnh: Ảnh cưới ko có cái nào trong laptop, đành up lại ảnh hôm đăng kí kết hôn

September 24, 2019

Mùa thu


Mùa thu ở miền Nam nước Đức. 
Đài sẽ đăng ra rả ngày cuối cùng của mùa hè- một ngày xyz nào đó cuối tháng Tám- ngày nhiệt độ phải đến hơn 30 độ, nóng đến mức đứng yên thôi mà cũng chảy được cả mồ hôi. Rồi ngay hôm sau thôi, trời sẽ combo mưa và lạnh một trận thật nhừ tử, maybe từ 1- 2 ngày. Rồi kể từ đó, trời sẽ thay nhau chỉ hai kiểu thời tiết luân phiên: (1) Sương mù từ sáng sớm và đến trưa thì nắng tưng bừng. Sương mù càng đặc trời càng nắng. Nắng vàng pha cam, óng ả như rót mật. (2) Mưa lạnh xù xì, xám xịt. Suốt ngày phải đi ủng và bật ô. Mấy năm rồi mình để ý năm nào cũng thế. Sao ở Đức đến thời tiết nó cũng đúng hẹn và quy củ vậy ta? :D

Mùa thu ở Landshut.
Cô mình sẽ lùa mình và lũ em nổi nước lên để xông- cho không bị sốc nhiệt, không bị cảm lạnh. Nước xông đun trong cái nồi cỡ to nhất cô thường nấu phở, cho vào bao nhiêu là cây mùi già, ngải cứu và bạc hà già dưới vườn mà cô tiện thể dọn vườn dần luôn, một đống vỏ bưởi cam chanh, mấy cây sả, và lô xích xông mấy cái lá cô đi hái ở rừng về không biết tên. Từng đứa sẽ chui vào nhà tắm, chùm một lớp vải ni-lông cô hay dùng để cắt tóc, một lớp chăn len nữa để đảm bảo kín, rồi mở vung ra cho sực hết cả người lên. Mồ hôi túa ra đến đâu tỉnh đến đấy, cứ gọi là nhẹ bẫng hết cả người. Em Trung hay kết thúc bằng màn đang nóng thế vào nhà tắm xả nước cực lạnh- làm thế cứ gọi là khoẻ cực nhưng hội con gái yếu đuối không dám làm, chỉ đứng ngoài xuýt xoa.

Mùa thu ở Paris. 
Đánh son đỏ màu 72- Rouge Pur Couture của YSL. Nhỏ hai giọt nước hoa Hermès Twilly cực kì yêu thích vào cổ tay và sau tai. Mình tự thấy mình giống Parisian phết :-) Luật bất thành văn, cô gái Padi nào cũng phải có trong túi một thỏi son đỏ, không đỏ tươi thì đỏ đậm màu rượu chát, mắt phải trang điểm thật tự nhiên để người ta chú ý vào đôi môi, thêm một chút nhấn nhá phụ kiện màu đồng (chỉ màu đồng nhé, ko phải màu bạc) và nhất định phải chuốt mascara thật cong. Mùi nước hoa vừa phải ngọt ngào những vẫn phải kín đáo, thanh lịch- đúng như những gì bản thân mình miêu tả Hermès Twilly. Quần áo cũng thế. Người Padi ghét sự phô trương quá đáng của những hiệu nhìn vào phát là biết ngay như LV, những kiểu hoa mỹ lấp lánh như Dolce Gabbana hay Gucci thì mời xuống ngay dưới cuối bảng xếp hạng. Muốn mặc như người Pháp, hãy chọn đồ Sandro, Maje, Claudie Pierlot, the Kooples, nếu có tiền thì là Hermès. 

Trong lúc trang điểm, mình sẽ lại bật bài "Em dạo này" của Ngọt, giai điệu làm mình nhớ Padi nhất, nhớ cả Thảo hâm- đứa bĩu môi vì bảo giờ chị mới biết Ngọt đã từng là du học sinh Pháp à? Thảo nào bài hát nghe phát là thích, lại còn réo rắt accordeon. 
"Ngày xuân em có nghe hát xa xăm
Từ quán ăn phù du ngoài sân"
Nghe bài này lại vụt nhớ chợ cóc ở quận 13 bán thịt xiên nướng, bún bò Huế mà Khoa và My dẫn chị Ngọc đi ăn một chiều thu thứ Bảy se lạnh, nhớ những toà chung cư cao chọc trời toàn biển hiệu tiếng Tàu ở quận 13, nhớ lần vượt đường xa đi cắt tóc ở nhà chị Thảo người Sài Gòn có ông chồng già mà ai ở Padi cũng phải cắt qua tay chị một lần, vụt nhớ cả lần đi xem nhà ở tít tận Noisy-le-Grand phía đông tàu A, nhà toàn các bạn sinh viên. 

Ai bảo Padi chỉ có Eiffel, mình đã sống ở Padi đủ lâu để không chỉ nhớ mỗi thế...





August 15, 2019

Thổ Nhĩ Kỳ 34- Xứ sở Alibaba

Sáng hôm đầu tiên tỉnh dậy từ 4h sáng -.-

Bởi tiếng người ta gọi dân đi cầu nguyện (ezan). Quên mất là đang ở xứ đạo Hồi. Đạo Hồi cứ phải ngày 5 lần cầu nguyện (namaz) và giờ thay đổi theo ngày hẳn hoi.

August 14, 2019

Moonlight in Vermont

Môn mình thích nhất hồi học ĐH là môn Đất nước học Mỹ, đặc biệt là dọc bờ Đông, về ảnh hưởng bởi văn hoá châu Âu, về người hành hương Pilgrims, về chế độ nô lệ, về nội chiến Mỹ, về Ivy League, về những bang nhỏ nhất nước Mỹ Rhode Islands hay Vermont- chả có gì ngoài thiên nhiên hoang sơ tuyệt đẹp, những cánh rừng già sâu hun hút, những mặt hồ đầy ánh trăng lấp lánh, và tiếng côn trùng kêu crừ crừ giữa đêm tĩnh lặng...

Rồi, trên trang nhaccuatui à :D, mình tình cờ tìm được một bài hát với những ca từ lãng mạn đầy ý thơ khiến mình rung động- "Moonlight in Vermont".