Tuần vừa rồi nhà có hai người. Và từ ngày mai, sẽ là mình bố.
Nhà mình chẳng mấy khi xa nhau, và xa nhau lâu như thế. Lần gần nhất là hồi 14 năm về trước, khi chị Béo với mẹ đi vào miền Nam chơi 1 tuần. Lúc đấy mình còn bé tí, bố còn phải nấu cơm cho ăn. Mình cảm thấy khá sướng vì đợt đó được trốn bài tập hè vì bố không kiểm tra, ngày nào cũng được ra cơ quan bố bẻ cành hái hoa bắt cua nòng nọc chơi đồ hàng, và ngày nào bố cũng cho ăn một cái Socola Phi Thuyền để bịt cái mồm hay ngoạc ra ăn vạ của mình. Buồn cười nhất là lúc đi đón mẹ với chị Béo ở ga về, nghe giọng chị Béo mà mình còn nghệt ra vì thấy quá lạ lẫm =))
Chẳng ai ngờ được đến giờ này nhà chỉ còn ba người, cứ ai đi vắng một phát là thấy trống trải ngay, chẳng ai còn thiết về nhà mà cứ cố bận rộn một chút, để về đủ mệt là lăn ra ngủ thôi. Mình, phải nói là đợt này rất bận, nhưng luôn cố gắng đi chợ đầy đủ và nấu thật ngon bữa tối để hai bố con ăn. Ngày mai đi trại rồi, hôm nay quyết nấu bữa cơm nhà gồm canh ngao chua, đậu xào và sườn chua ngọt- những món cực ngon mà cứ háo hức đi chợ từ sáng. Thế mà đùng cái bố bảo không về...
Lại nhậu. Có lẽ đàn ông Việt hãm nhất là ở cái chữ này. Vui cũng nhậu, buồn cũng nhậu, thậm chí làm việc cũng ở trên bàn nhậu luôn. Họ không nhậu không được vì đấy là lệ, là cách họ giao tiếp và làm việc. Còn làm việc là còn phải nhậu, dù bệnh tật đã đầy người, đến khi nghỉ hưu cơ thể hỏng là vừa. Người tử tế thì về đắp chăn đi ngủ không nói câu nào, người vũ phu thì mắng vợ bằng mồm, và bằng tay, dù khi họ nằm lăn ra đấy, chính vợ con lại là người phải chăm họ.
Bình thường, mẹ là người hay bức xúc mỗi khi bố đi nhậu về. Giờ không có mẹ, đến lượt mình. Dù bố là người thuộc loại 1 nhưng cứ thấy dáng người liêu xiêu, khuôn mặt thất thểu, đôi mắt mệt mỏi, vô hồn là lại thấy điên hết cả người. Có thằng nào lại còn gọi điện sang giọng lè nhè, chắc đang cơn mắng vợ gọi điện sang khoe sếp, chẳng lẽ lại đập cho một trận? Mình mà điên lên là mình chửi tất.
Cuối cùng, bữa tối hôm nay của mình là một cân ngao hấp lên ăn vã vì sợ để mai hỏng, không ai nấu. Mình giải quyết trong đúng 10' vì đang điên tiết, và vì ngon :-) Ăn ầm ầm xong tự dưng ngồi thừ người ra. Thoáng nghĩ mai sau chỉ cần lấy đàn ông không nhậu...
June 19, 2013
June 7, 2013
Hội Đà cùng "500 vôn" (p2)
Nói về những kỉ niệm đáng nhớ của chuyến đi, mình sẽ kể về snorkeling, chiếc xe máy, và đĩa cơm gà bà Thuận.
June 4, 2013
Hội Đà cùng "500 vôn" (1)
Loay hoay mãi cuối cùng cũng xong việc để ngồi blogging, không nguội hết cả cảm xúc
Thông tin sơ bộ:
- Time: 3 ngày, từ 3-6 đến 6-6
- Place: Hội An và Đà Nẵng
- Company: "500 vôn"
- Tổng chi phí chuyến đi: 1986k (số đẹp :D)
Thông tin sơ bộ:
- Time: 3 ngày, từ 3-6 đến 6-6
- Place: Hội An và Đà Nẵng
- Company: "500 vôn"
- Tổng chi phí chuyến đi: 1986k (số đẹp :D)
May 29, 2013
Câu chuyện số 7- Đánh vần
Hôm qua vừa đọc được một kinh nghiệm dạy các em bé nhỏ tuổi học các tiếng Latin bằng cách đánh vần của chị Hiếu Ngô rất là hay. Chợt nhớ đến em Bống.
May 24, 2013
Chẳng mấy khi (cuối)
Nỗi buồn đã ở lại đằng sau. Mới chỉ là mình bắt đầu chấp nhận sự thật không mong muốn đấy, chứ không hẳn là mình đã hoàn toàn thay đổi suy nghĩ hay lên một kế hoạch tuyệt vời khác thay thế đâu.
May 18, 2013
Chẳng mấy khi (p2)
Chẳng mấy khi Ngọc bị tự kỉ. Bình thường toàn là mình đi múa may nhảy nhót cho các bạn vui, nay được các bạn xúm lại vào hỏi han, vỗ về, an ủi. Chao ôi sao thiết tha!
May 16, 2013
Chẳng mấy khi (p1)
Một chiều cuối thu vẫn nóng nực của tháng 10. Trong hội trường Vũ Đình Liên. Hàng trăm sinh viên năm cuối chen chúc nhau, mông chen mông, đùi chen đùi, để nghe buổi định hướng làm khóa luận. Trong số đó có hai con sinh viên dở hơi, một con gầy, một con béo.
"Mốt" lúc đó là làm môn ELT- Kĩ năng giảng dạy tiếng Anh, đặc sản của nhà trường. Cả hội trường giơ tay đăng kí, kể cả 2 con kia, dù trong đầu thì rỗng tuếch như hũ gạo của nhà nghèo. Nhưng cả thế giới đã đổi thay sau khi con béo nghe thấy bài thuyết trình của cô Hường và quyết định làm môn nó yêu thích nhất trong 4 năm học- Đất nước học Mỹ.
April 17, 2013
Subscribe to:
Posts (Atom)

