Bởi tiếng người ta gọi dân đi cầu nguyện (ezan). Quên mất là đang ở xứ đạo Hồi. Đạo Hồi cứ phải ngày 5 lần cầu nguyện (namaz) và giờ thay đổi theo ngày hẳn hoi.
Môn mình thích nhất hồi học ĐH là môn Đất nước học Mỹ, đặc biệt là dọc bờ Đông, về ảnh hưởng bởi văn hoá châu Âu, về người hành hương Pilgrims, về chế độ nô lệ, về nội chiến Mỹ, về Ivy League, về những bang nhỏ nhất nước Mỹ Rhode Islands hay Vermont- chả có gì ngoài thiên nhiên hoang sơ tuyệt đẹp, những cánh rừng già sâu hun hút, những mặt hồ đầy ánh trăng lấp lánh, và tiếng côn trùng kêu crừ crừ giữa đêm tĩnh lặng...
Rồi, trên trang nhaccuatui à :D, mình tình cờ tìm được một bài hát với những ca từ lãng mạn đầy ý thơ khiến mình rung động- "Moonlight in Vermont".
Đã từng ăn kebab ở Berlin- thành phố trùm sò của ng Thổ, và giờ là ăn ở Istanbul- trái tim của nước Thổ, mình kết luận kebab ở... Hà Nội là ngon nhất =D
Chuyến đi unexpected và unexpectedly good. *34 là con số yêu thích của mình. Nó hiện hữu trên mọi biển số xe trên đường nên không tránh khỏi nhìn và nhớ :D
Nửa năm 2019 đã qua nhưng không vì thế mà quên viết review cho năm 2018 :D Vẫn cứ phải viết vì từ giờ cuộc sống chỉ có mở rộng ra chứ không có thu nhỏ lại, nếu không viết mà để quên đi đâu đó thì phí lắm những kỉ niệm bé xinh.
2018 là năm mình dành phần lớn thời gian với nước Pháp thân iu.
Về Đức rồi cứ mỗi khi vắt nước cam là Tigger Thối lại bảo nhớ "Mẹ Xinh đi vệ sinh"- con với chả cái, láo toét xD vì sáng nào mẹ cũng vắt cho hai đứa cốc nước cam tươi- biểu tượng của sự quan tâm và chiều các con của mẹ làm TT rất cảm động. Phần này là về những kỉ niệm nhặt nhạnh giữa hai gia đình mình...